5,30 giờ sáng, ả mở
cổng nhà. Hai con chó đang lẹo nhau ngay giữa cổng. Con cái là giống chó ta, nhỏ,
thấp; con đực là giống chó Tây, to cao.
Thấy ả, sợ hay thẹn
- chẳng ai biết được tâm trạng của chó. Con đực chạy, kéo con cái theo dùng dằng;
có lẽ đau, con cái vừa lết vừa gào “căng, căng”.
Một vài trẻ trong
xóm ùa ra vỗ tay, la hét. Hai đứa nghịch ngợm, tìm lấy cái sào, định thò vào giữa
đít đang đấu nhau của 2 con chó gánh lên; nhưng may, chúng đã tháo ra được, quặp
đuôi, chạy mỗi con mỗi đường, biến mất.
Ả đã trên 60 tuổi.
Mặt mũi còn hồng hào, da dẻ còn trắng trẻo. Mấy ông lão rảnh rỗi thường đến nhà
ả, hút điếu thuốc lẻ, uống chai bia, cốc rượu, xem như kiếm cơ hội để gần gũi ả.
Chiến tranh ác liệt
đã giết quá nhiều trai tráng cả ở miền Bắc lẫn ở miền Nam. Con gái trưởng thành
khó kiếm chồng, trong đó có ả.
Trong thời chiến
tranh, gái lớn lên phải hy sinh quyền riêng cho lợi chung. Đặc biệt ở miền Bắc,
họ bị ràng buộc bởi chính sách “ba khoan”: (1) Chưa yêu thì khoan yêu, (2) Lỡ
yêu rồi thì khoan cưới, (3) Lỡ cưới rồi thì khoan có con.
Xã hội quản lý con
người rất chi li, nghiêm khắc; phụ nữ không chồng mà chửa bị cho là “hủ hóa”, bị
phê bình kiểm điểm ở nhiều nơi, ở nhiều cấp ... trong nhiều cuộc họp: đoàn, đội,
hội, hợp tác xã ...